Muộn lắm rồi.
Lại một đêm nữa, mình lại không thể nào chợp mắt nổi.
Bao nhiêu lo lắng, phiền muộn đang gặm nhấm từng giấc ngủ.
Dẫu biết rằng buồn phiền cũng không thể giải quyết được cho ta điều gì, nhưng sao ta nào có dễ dàng vứt bỏ cái thứ cảm giác đó.
Ờ hãy coi nó như là tài sản nhất của ta, rồi ta quay lại, ta gặm nhấm, ta ngẫu nghiến chúng.
No comments:
Post a Comment